Vẫn là những hạt mưa, mưa không xối xả, không táp vào mặt người, những hạt mưa nhẹ nhàng, mềm mại như một làn mây đang từ từ đáp xuống mặt đất. Mưa phùn từ lâu đã mang một nét đặc trưng của những vùng quê đồng bằng Bắc bộ. Nhìn về xa xa, những dãy núi, những ngôi nhà đang mờ dần trong màn mưa như một làn mây trắng xóa. Mùa đông giá rét lại mang theo những cơn mưa phùn như càng làm rõ hơn một sự khác biệt so với những mùa khác bởi cái giá rét, bởi những hạt nước mưa từng giọt, từng giọt thật lạnh lẽo khi thấm vào da thịt. Mưa phùn cứ lặng lẽ, cứ nhẹ nhàng rơi hết ngày này đến tháng khác trong suốt một mùa đông. Mưa phùn tuy yếu nhưng dai dẳng, mưa không nhiều nhưng cùng đủ làm ướt áo người đi đường. Hôm nay mưa phùn lại rơi, nó khiến ta có chút cảm giác cô đơn, một chút mông lung. Ta thoảng nhớ những kỷ niệm cũ, thoảng nhớ ai đó, thoảng nhớ bạn bè. Dường như mưa phùn cho ta chút tĩnh lặng để suy tư về cuộc sống.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét